Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Vé đi tuổi thơ – Điều không tưởng nhưng luôn là niềm ao ước của tất cả người lớn. Tôi cũng thế, không muốn lớn lên, chỉ muốn mình làm trẻ con mãi… “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh chính là chiếc đồng hồ đi ngược thời gian trở về với những hồn nhiên, vô tư chỉ có ở “quá khứ” nhiều năm về trước của mỗi người.

cho-toi-xin-mot-ve-di-tuoi-tho-1

Cả câu chuyện là “danh sách” những kí ức, những trò nghịch mà chỉ trẻ con mới có thể nghĩ ra. Trẻ con ở đây chính là 4 đại diện xuất sắc: Mùi, Hải, Tũn, Tí. Nhưng những hồi tưởng đó lại được so sánh rất khéo léo với cuộc sống của người lớn.

Tuổi thơ là bị bố mẹ sắp đặt một cuộc sống đơn điệu, lặp đi lặp lại hay nói cách khác chính là “sự ổn định”. Cũng giống như người lớn, lập trình sẵn kế hoạch cho cuộc đời mình. Đó là điều rất cần với người lớn nhưng với trẻ con chán ngắt và buồn tẻ.

cho-toi-xin-mot-ve-di-tuoi-tho-6

Tuổi thơ là hàng tá những câu hỏi tại sao…

Tại sao khi mưa lại có sấm sét?
Tại sao tóc chỉ mọc trên đầu?
Tại sao chúng ta lại ăn Tết?
Tại sao đường lại ngọt còn muối thì mặn?
Tại sao máu có màu đỏ?

Bố mẹ chắc cũng phát rồ lên với những câu hỏi ấy. Nếu tôi có làm bố mẹ chắc cũng sẽ rất rất đau đầu với những thắc mắc ấy.
Tuổi thơ là thế giới tưởng tượng phong phú với vô vàn cái tên chỉ có trẻ con mới nghĩ ra. Con chó là con chó. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết. Con chó gọi là bàn ủi vì hội trẻ con F4 thích thế… Đấy là cách để F4 có được thế giới mới mẻ, non tẻ và giàu có của riêng mình. Lớn lên mới biết, người lớn cũng thích trò này. Hối lộ thì gọi là “tặng quà trên mức tình cảm“… Người lớn cũng bắt chước trẻ con nhiều lắm.

…người có khả năng gây ra một lực tác động có chủ ý khiến vật chât chuyển động từ vị trí này sang vị trí khác mà khách thể không hề hay biết thực ra là để chỉ tên móc túi.

Tuổi thơ – mì gói, mì gói và mì gói chính là món ăn thần thánh. Cứ như bác Ánh đi guốc trong bụng bọn trẻ con là tôi ấy.

cho-toi-xin-mot-ve-di-tuoi-tho-2Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại…

Tuổi thơ chính là những rung động ngốc xít. Mùi thích nghe nụ cười của Dung điệu nhưng lại thích má lúm đồng tiền của con Tí. Nhưng chung quy lại, “tình yêu” đều đi qua dạ dày. Mùi không thể mê nổi Tí vì Tí nấu món khoái khẩu mì tôm của Mùi quá dở. Nhưng được cái này mất cái kia, Tí lại là “người vợ tuyệt vời” biết nói khi cần nói, biết im khi cần im. Người lớn cũng thế, tài nội trợ của vợ chính là tiêu chuẩn rất nên lưu ý khi kết hôn. Đồng thời người vợ cũng không nên trở thành “chiếc ti vi bị hỏng volume” – nói khi cần im và im khi cần nói.

Tuổi thơ là những mẩu tin nhắn hẹn hò bắt chước ngốc trên cả ngốc. Trẻ con mà, bắt chước nhanh lắm.

Tuổi thơ chính là những điều người lớn không thể hiểu nổi khi mà uống nước không bằng cốc mà rót vào chai xá xị để uống. Ăn cơm bằng thau nhôm, trộn lên như món thập cẩm và bê ra hè ngồi xổm lấy muỗng xúc ăn. Uống nước bằng chai, ăn cơm bằng thau chỉ có trẻ con mới biết cảm giác ấy thú vị làm sao… Với Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, sao mà bác Ánh hiểu trẻ con thế chứ. Những cảm giác ấy tôi đều trải qua hết rồi, nhưng tôi chỉ trộn cơm vào xoong ăn, chứ không ăn bằng thau :p So sánh với người lớn thì ứng ngay vào việc các cặp vợ chồng thích đi du lịch ở nơi xa để tìm cảm giác mới lạ ngày đầu tiên. Tất cả đều có lí do của nó.

Tuổi thơ là những trận đòn vì những trò nghịch dại. Tìm kho báu là trò mang lại sự háo hức cho F4 nhưng lại gây ra biết bao “sóng gió” ở nhà với những trận đòn nhớ đời. Sầu ơi là buồn!

cho-toi-xin-mot-ve-di-tuoi-tho-5

Tuổi thơ là những lúc nổi loạn học giỏi chỉ vì suy nghĩ ngốc xít là làm hài lòng bố mẹ, thầy cô thay vì lông bông để học hành sa sút để bố mẹ phiền lòng.

O tròn như quả trứng gà
Ô thì đội mũ, ơ thì thêm râu.

Tuổi thơ là những màn kịch, phiên tòa để than phiền kể khổ về sự bất công giữa người lớn và trẻ con. Mẹ đánh rơi chìa khóa bao nhiêu lần chẳng ai nói gì, bố hứa bỏ rượu mà chẳng giữ lời. Thế mà bố mẹ chẳng bao giờ bị đánh đòn. Tôi cũng thế, làm vỡ bát là bị mắng suốt mà bố mẹ làm vỡ thì chẳng thấy ai nói gì cả. Thật là bất công.

Tuổi thơ còn là những cuộc chia tay với bạn thân khi gia đình đằng ấy chuyển đến vùng khác. Rồi thư từ qua lại, để đến khi gặp lại, chúng ta đã là những người lớn. Buồn ơi là sầu.

Tuổi thơ là có những em chó thật dễ thương làm bạn, là chạy để thấy mặt trăng đi theo mình, là đặt chiếc thau ngoài sân, đổ nước đặt tấm kính vào để mặt trăng chiếu vào thành cầu vồng…

Tất cả những “hạt bụi óng ánh đó” được gom lại để đúc thành “bản tham luận” về tuổi thơ của bác Ánh, của tôi và của tất cả trẻ con. Ai cũng có 1 tuổi thơ để hoài niệm, để nhớ, để nghĩ về khi thành người lớn…

cho-toi-xin-mot-ve-di-tuoi-tho-3Lớn rồi mới biết, tuổi thơ là quãng thời gian đẹp nhất trong đời người

Nguồn: maimonki.wordpress.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>