La Comédie humaine 2010 – Hí kịch nhân gian

Không khó để khán giả Hong Kong chọn cho riêng mình một phim hài yêu thích. Nhưng La Comédie humaine (“Hí kịch nhân gian” – 2010) còn là một sản phẩm tinh thần đầy tình yêu với môn nghệ thuật thứ bảy, khéo léo sắp đặt trong một phi vụ ám sát chưa từng thấy.

“La Comédie humaine” được đánh giá như một trong những phim hài hay nhất năm 2010. Phim kể về một anh bụng bự tên ‘Di Cư Mùa Xuân’ (Spring) phải ngồi chờ một gã đồng môn tên “Mặt trời lặn” trên tầng thượng thì bị trúng gió; may thay, một biên kịch trẻ tên là Soya đã cứu Spring và giữ anh lại để làm bạn.

la_comedie_humaine

Thật ra, Spring là một tay sát thủ chuyên nghiệp, mà sát thủ thì không có bạn bè. Anh nhiều lần muốn thủ tiêu Soya mà không nỡ ra tay. Cuối cùng, cả hai nhận ra họ đều là những kẻ mê phim đến thuộc từng tên cuốn phim, từng cách diễn xuất và cách xử lý kịch bản quen thuộc của mấy bộ phim phổ biến.

89-i1619057-2016-07-05

Tình bạn giữa Spring và Soya

La Comédie humaine” không có kịch bản xuất sắc và hình thành được cốt truyện rõ ràng, chứ đừng nói là một tác phẩm phim độc lập, hoàn chỉnh. Nhưng từng trích đoạn riêng của nó đều là những cuốn phim ngắn xuất sắc. “La Comédie humaine” có những câu thoại giễu nhại thói làm phim cũ kỹ và lười biếng. Đồng thời, những nhân vật chính cũng tự mình hóa thân vào những tác phẩm kinh điển, điều mà những người không quá yêu phim sẽ không hiểu được cảm giác của họ, phim ảnh chính là lối sống của dân ghiền phim, là cái sai và cũng là cái đúng.

89-c89025bc7b9acfb3819a21f24bf09d63-2016-07-05

Có thể nói, tuy chỉ là một phim hài trào phúng đơn thuần nhưng hình ảnh của phim đều được đầu tư không thiếu sót mặt nào. Đầu tiên là tạo dựng hình ảnh cô lập của Soya. Tiếp theo là đoạn Spring và cô bé 16 tuổi quay phim bằng điện thoại di động. Hai người họ đang đi dưới con đường hầm, khung hình lúc đấy bị bẻ cong và phình to như hình ảnh trong chiếc gương cầu lồi. Một hình ảnh ấn tượng từng thấy trong các phim psycho hay thriller. Hai người họ tự nghĩ ra kịch bản rồi tự diễn. Spring bắt chước phong cách diễn của Lương Triều Vỹ, Lưu Đức Hoa. Cô bé viết kịch bản dựa vào phần nào chuyện của đời mình rồi tự khóc. Khi cô bé cười, hình ảnh rạng rỡ của tuổi trẻ làm xiêu lòng ống kính. Đó chính là những bản sắc tạo ra các thước phim độc lập. Cuối cùng, một cảnh quay khác đẹp không kém là khi Soya thả tấm bạt xám xuống, phủ lên đám người đang đấu súng. Tấm bạt trong như khói bụi bập bềnh và súng đạn tóe lửa trông như ánh sáng từ các cây đũa thần trong Harry Potter.

89-11371_DPP_0316-2016-07-05

Phim ảnh chính là cuộc sống. Sự hư cấu mà bạn cho rằng chỉ có trong phim ảnh, đến một ngày lại trở thành chân lý cho cuộc sống thực. Nhất là khi Spring dạy Soya rằng: “Hãy cứ yêu một cô gái tâm thần vì yêu ai cũng trở nên tâm thần”.

89-002_e4babae99693e5969ce58a87_15_561-2016-07-05

Phim trong phim là thủ pháp nghệ thuật của “La Comédie humaine” và cũng là cách bày tỏ ý nghĩa chính của nó. Spring và “Mặt trời lặn” chạy xuyên qua tấm màn chiếu và biến mất, trên màn hình lúc này cũng có cảnh hai gã thanh niên chạy về hướng chân trời. Ở những cảnh cuối cùng,Ở một cảnh sau, lúc này màn hình đang chiếu cảnh một người đàn ông bước dần tới rồi Spring từ trong bóng đen của người đàn ông ấy xuất hiện trước mặt Soya và cô bé 16 tuổi. Dĩ nhiên, những người bạn mê phim sẽ tìm thấy nhau theo một cách thơ, hoặc là nhiệm màu, biết đâu cũng đầy mánh lới kỹ xảo như thế.

Nguồn: Internet

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>